LIÊN KẾT CÁC CUỘC THI


tgt

Thống kê trong ngày

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Trực tuyến trên website

    1 khách và 0 thành viên

    ĐỌC BÁO ĐIỆN TỬ










    WEB HỖ TRỢ CHUYÊN MÔN




    Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Trần Trung Sơn)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang web Trần Trung Sơn xây dựng như thế này có được không?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Đất nước Việt Nam

    Gốc > Vườn Thơ > 100 bài thơ hay nhất thế kỷ XX >

    Núi đôi

    Bảy năm về trước, em mười bảy
    Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
    Xuân Dục, Ðoài Ðông hai cánh lúa
    Bữa thì em tới, bữa anh sang

     

    Lối ta đi giữa hai sườn núi
    Ðôi ngọn nên làng gọi núi Ðôi
    Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
    Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

     

    Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
    Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
    Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
    Ðâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

     

    Anh vào bộ đội, lên Ðông Bắc
    Chiến đấu quên mình năm lại năm
    Mấy bận dân công về lại hỏi
    Ai người Xuân Dục, núi Ðôi chăng?

     

    Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi
    Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
    Mỗi tin súng nổ vành đai địch
    Sương trắng người đi lại nhớ người.
    Ðồng đội có nhau thường nhắc nhở
    Trung du làng nước vẫn chờ trông
    Núi Ðôi bốt dựng kề ba xóm
    Em vẫn đi về những bến sông?

     

    Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
    Lệnh trên ngừng bắn, anh về xuôi
    Hành quân qua tắt đường sang huyện
    Anh ghé thăm nhà, thăm núi Ðôi.

     

    Mới tới đầu ao, tin sét đánh
    Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
    Em sống trung thành, chết thủy chung!

     

    Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
    Hàng thông bờ cỏ con đường quen.
    Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
    Núi vẫn đôi mà anh mất em!

     

    Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
    Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
    Mấy năm cô ấy làm du kích
    Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

     

    Từ núi qua thôn, đường nghẽn lối
    Xuân Dục, Ðoài Ðông cỏ ngút đầy
    Sân biến thành ao, nhà đổ chái
    Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

     

    Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
    Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
    Nứa gianh nửa mái lều che tạm
    Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

     

    Anh nghe có tiếng người qua chợ:
    Ta gắng: mùa sau lúa sẽ nhiều
    Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
    Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!

     

    Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.
    Oán thù còn đó, anh còn đây
    Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
    Ðã chết vì dân giữa đất này!

     

    Ai viết tên em thành liệt sĩ
    Bên những hàng bia trắng giữa đồng
    Nhớ nhau anh gọi: em đồng chí
    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

     

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
    Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
    Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

     

    Vũ Cao
    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Trung Sơn @ 09:27 03/07/2009
    Số lượt xem: 393
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến